Túc Thu Viễn quỳ một gối trên đất, thở hồng hộc, cả người như vừa được vớt từ dưới nước lên, tóc tai ướt sũng.
Nuốt viên chỉ dưỡng hoàn vào bụng, lão mới dần dần hồi phục lại.
Mộc Linh Tử là người từng trải, bèn lấy ấm trà đã chuẩn bị từ sớm đưa tới. Túc Thu Viễn nhận lấy, ngửa cổ uống một hơi ừng ực.
Vừa bị sinh tử phù hành hạ một trận, lão quả thực đã khô khốc cả họng.




